Của đời tích trữ chất chồng,

1670. Là cho mối mọt đục lồng mà thôi.
Ngày lo đêm sợ bồi hồi,
Đem theo sợ mất, cất ngồi không yên.
Đêm nằm sợ giấc ngủ quên,
Sợ thằng ăn trộm, sợ tên ăn mày.
Bận lòng cất giữ đời nầy,
Sao bằng tích trữ gởi ngay trên trời ?
Bỏ vào kho lẫm đời đời,
Sẽ sinh nhiều lãi nhiều lời biết bao.
Của đâu lòng đó theo vào,

1680. Theo sâu dưới đất theo cao trên trời.

Làm tôi hai chủ sao nhằm ?
Hễ yêu chủ nọ, thì căm chủ nầy.
Lòng ai vừa dở vừa hay,
Vừa yêu Thiên Chúa vừa say bạc tiền ?
Đừng vì thân xác lo phiền,

1690. Đừng vì vật chất mà quên tinh thần.
Cơm ăn áo mặc dù cần,
Sao bằng sự sống bản thân con người ?
Hãy xem chim chóc trên trời,
Không gieo không gặt mà đời vẫn vui.
Con chim được Chúa dưỡng nuôi,
Con người quí trọng bị vùi dập sao ?
Dù con lo lắng thể nào,
Có thêm được một tấc cao cho mình ?
Hãy xem hoa huệ tươi xinh,

1700. Ai may ai mặc nên hình xinh tươi ?
Sa-lô-mong tiếng hơn người,
Lụa là mặc kém gấp mười cỏ bông.
Xem loài hoa dại ngoài đồng,
Sớm còn tối mất chẳng trông ra gì.
Thế mà lượng cả từ bi,
Vẫn cho mặc đẹp huống chi con người ?
Con người trọng gấp mấy mươi,
Lại không được phúc cao vời hơn sao ?
Ôi ! Lòng tin kém dường nào,

1710. Giống như kẻ ngoại lo vào lo ra.
Lo ăn mặc, lo cửa nhà,
Lo cau trổ muộn lo già hết duyên.
Lòng Cha từ ái vô biên,
Biết con cần thiết thường xuyên những gì.
Hãy tìm Nước Chúa trước đi,
Ngoài ra để Chúa tùy nghi an bài.
Thôi đừng lo đến ngày mai,
Không ai vẽ được tương lai cho mình.
Ngày nào việc ấy phân minh,

1720. Ngày mai thì có chương trình ngày mai.


Lm. Phanxicô Xaviê Nguyễn Xuân Văn